Chùa Trấn Quốc nằm trên một hòn đảo nhỏ bên Hồ Tây, số 46 đường Thanh Niên, phường Yên Phụ, quận Tây Hồ, Hà Nội. Chùa có lịch sử gần 1500 năm tuổi, là ngôi chùa có niên đại lâu đời nhất Thăng Long - Hà Nội.
Ban đầu có tên là chùa Khai Quốc, xây dựng vào năm 541 thuộc thời Tiền Lý. Lúc đó, chùa nằm gần bờ sông Hồng. Năm 1615, khi đê sạt lở, chùa được di dời vào gò Kim Ngư (cá vàng) như hiện nay và đổi tên thành Trấn Quốc với ý nghĩa là nơi giúp dân xua đi thiên tai, đem lại cuộc sống bình yên an toàn.
Xưa kia, chùa Trấn Quốc là trung tâm Phật giáo của kinh thành Thăng Long. Các vua Lý, Trần vẫn thường hay vãn cảnh và ngự giá cúng lễ vào các dịp lễ, Tết.
Chùa Trấn Quốc theo hệ phái Bắc Tông, bên trong điện thờ các phật A Di Đà, Phật Thích Ca Mâu Ni, Phật Quan Âm Bồ Tát. Hiện nay, chùa còn lưu giữ nhiều pho tượng Phật và Bồ Tát có giá trị lớn được đặt chủ yếu ở Thượng điện.
Trong đó nổi bật nhất là bức tượng Phật Thích Ca nhập Niết bàn được làm từ gỗ, sơn son thiếp vàng, là bức tượng Niết bàn đẹp ở Việt Nam. Ngoải ra là 14 tấm bia đá ghi lại nhiều tư liệu quý và mô tả đầy đủ những lần tu tạo chùa...
Chùa Trấn Quốc có ba nếp nhà chính là tiền đường, nhà thiêu hương và thượng điện nối thành hình chữ Công.
Năm 1998, bảo tháp trong khuôn viên chùa được xây dựng gồm 11 tầng, cao 15 mét. Mỗi tầng tháp gồm 6 ô cửa vòm, có tượng Phật A Di Đà bằng đá qúy, trên đỉnh có 9 tầng đài sen cũng bằng đá qúy.
Bảo Tháp được dựng đối xứng với cây bồ đề do Tổng thống Ấn Độ tặng năm 1959 trong chuyến đến thăm thủ đô Hà Nội. Cây bồ đề này được chiết từ cây đại bồ Đạo Tràng – nơi mà Đức Phật Thích Ca ngồi hành đạo cách đây hơn 25 thế kỷ. Hiện nay, cây đã xòe tán phủ khắp sân chùa và là biểu tượng mang ý nghĩa linh thiêng của Phật giáo.
Chùa Trấn Quốc được công nhận là Di tích Lịch sử Văn hoá cấp quốc gia vào năm 1989. Ngày nay, ngôi chùa không chỉ nổi tiếng là chốn cửa Phật linh thiêng, mà còn là điểm thu hút khách tham quan trong và ngoài nước. Chùa được tờ báo Daily Mail ở Anh xếp chùa vào trong số 16 ngôi chùa đẹp nhất thế giới năm 2016.
